Sau vị đại hán tên gọi Đô Mã liền được Kiều Chấn trữ nhìn trúng công phu bắn cung cưỡi ngựa của hắn, ban cho hắn chức vụ, dạy các công chúa bắn cung, cưỡi ngựa.
Còn tiểu cô nương kia liền theo nàng làm nha hoàn, cùng với nha đầu trước đó được bố trí theo hầu hạ nàng. Nàng cho bọn họ cái tên mới, chính là Tứ Đại – Mỹ Nhân.
Mỹ Nhân nguyên là con gái một vị phó tướng ở Đông Lăng, vị phó tướng kia võ công vô cùng tốt, thái độ làm người chính trực, không giỏi xu nịnh, sau vì đắc tội với người quyền quý mà lãnh đại hình. Hắn chịu đại hình mà chết, còn gia quyến bị đày đến Bắc địa, mẫu thân của Mỹ Nhân trên đường lưu đày không may mắc bệnh mà chết.
Cứ như vậy, nàng dưới thân phận đứa nhỏ “Kiều Sở” mười hai tuổi, mang theo linh hồn đã hai mươi bốn tuổi, mang theo Tứ Đại Mỹ Nhân, cùng vị mẫu thân cùng nàng cơ cực giống nhau là Mịch La, đến nay đã được hai năm.
Nàng lại không ngờ rằng vào năm nàng mười bốn tuổi, thái tử lại lấy thân phận là con tin mà đến Bắc địa.
Trong đêm long trọng nghênh đón thái tử Đông Lăng đó, nàng đứng trong đám người náo nhiệt nhìn đến hắn. Phượng Thanh đại phi trước đó đã hạ lệnh không cho phép nàng và Mịch La bước chân ra ngoài, chỉ cho các nàng trộn lẫn trong đám người tộc nhân ở một chỗ phía xa.
Chỉ vừa nhìn đến hắn một khắc, tim của nàng lại thiếu chút nữa ngừng đập.
Người đó đứng bên cạnh Kiều Chấn Trữ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684560/quyen-2-chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.