Đại phi sau khi nghe Kiều Mi kể rõ sự tình cũng kinh sợ nói: “Mi nhi, giải dược ngươi lấy có phải là loại dược ngày thường ta vẫn dùng? Ta gần đây ở văn lâu mới nuôi thêm một loại độc trùng, độc này nhả ra độc khí vô cùng lợi hại, giải dược cũ đã không đủ kháng độc nữa. Ngươi từ nhỏ đã được ta cho ăn vào trân dược có thể kháng được rất nhiều loại độc, cho nên vừa rồi ở bên trong mới có thể kháng ngụ lâu như vậy, riêng thái tử chỉ sợ là lành ít dữ nhiều!”
Kiều Mi chấn động, khóc lóc cầu đại phi đi cứu hắn.
“Thái tử, chúng ta tuyệt không thể cứu được nữa! Độc khí công tâm, trừ phi nội lực của hắn cực mạnh hoặc là thân thể hắn cũng có thể kháng độc, nếu không, căn bản là không thể sống!”
“Ngươi thử nghĩ một chút, chúng ta đi cứu hắn, nếu để người khác phát hiện, cứu sống được thì tốt, nhưng vạn nhất không cứu được, thái tử đó là vì ngươi mà chết, ngươi có biết hậu quả là gì hay không? Ngươi hẳn là chết không thể nghi ngờ, thậm chí là họa diệt tộc! Ngươi nói Đông Lăng hoàng đế sẽ bỏ qua cho chúng ta sao? Nếu thái tử vì chính mình đi lạc vào văn lâu trúng độc mà chết, chúng ta còn có một con đường sống!”
Mỹ Nhân nghe được kinh hãi, đã thấy Kiều Mi đột nhiên quỳ xuống, vẫn cầu đại phi cứu thái tử. Mỹ Nhân cũng không dám lưu lại nữa, bèn trở về đem sự tình nói ra cho nàng cùng Mịch La.
Nàng trong lòng vừa sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684561/quyen-2-chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.