Còn một việc nữa, đúng lúc Hoàng đế đang có mặt trong phủ mà bọn họ lại để cho nàng ta vào, mà vừa vào đã lủi đi mất, ngộ nhỡ các nàng có lòng muốn gây rối thì…….
Lúc này, có thái giám đi tới thúc giục bọn họ.
Duệ vương phủ rất rộng, mà Duệ vương lại rất thích trồng hoa cỏ, bốn phía nhìn đâu cũng toàn cây với hoa, chủ viện nằm ở sân sau nên phải mất một quãng nữa mới tới đại sảnh.
Mạc công công nói: ” Điện hạ, để lão nô đi trước tấu cáo với Hoàng thượng là điện hạ đã tới rồi”
Thái tử gật đầu, cũng bước nhanh hơn.
Vương Mãng ảm đạm cười, nhìn vẻ mặt đầy nghi hoặc của Phàn Như Tố.
Thái tử nhìn xa xăm, hỏi Vương Mãng: “Xác định là Tần gia nhị tiểu thư?”
“Vâng, hạ quan đã nhìn thấy ngọc bội đeo bên hông nàng, ngọc bội đó chính là bằng chứng”
Vương Mãng nói tiếp: “Nghe nói Tần tướng quân có hai người con gái, trưởng nữ Tần Thu Vũ dù luận tài đức hay dung mạo đều rất xuất chúng, lần này đã được xếp vào danh sách mỹ nhân hậu tuyển. Còn nhị tiểu thư Tần Đông Nghưng tướng mạo bình thường, tính tình lại ngỗ nghịch nên đã bị tướng quân cấm túc ở trong nhà. Xin hỏi điện hạ, vì sao lại đồng ý để Vương Mãng cá cược với nàng?”
Thái tử không trả lời.
Qua một lúc sau Phàn Như Tố mới nghe hắn nói: “Ta không thích thua”
“Nếu ta đích thân đấu với nàng thì sẽ tự có cách thắng nàng, nhưng nếu thế thì nàng sẽ không thể dùng ngọc bội chứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684515/quyen-2-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.