“Điện hạ, nữ quan đã kiểm tra tiền đồng rồi, túi gấm lại là do chúng ta cung cấp, cái này……..Nô tài mắt vụng về, thật cũng không nhìn ra nàng ta xảo trá ở điểm nào”
Ngay cả Mạc công công cũng phải kinh ngạc.
Thái tử cười khẽ: “Nhìn bề ngoài ván bài này có vẻ công bằng mà thôi. Quy tắc của ván bài là thời điểm lấy ra một đồng tiền, nếu mặt bên trên là “Kinh Hạo Thừa Thông” sẽ thả lại bên trong túi gấm, chỉ đến khi rút ra lần nữa được mặt trên là “Kinh Minh Bảo Giám” mới giữ lại. Như vậy mặt bên dưới nếu không là “Kinh Minh Bảo Giám” thì sẽ là “Kinh Hạo Thừa Thông”, bọn họ đánh cược chính là mặt hoa văn bên dưới của đồng tiền, đây quả thật là một nửa của một nửa cơ hội”
“Nhưng trên thực tế, Vương Mãng chọn mặt “Kinh Hạo”, nàng ta chọn “Kinh Minh”, chẳng khác nào gián tiếp chọn một đồng tiền trong số đó, của Vương Mãng là “Kinh Minh_Kinh Hạo”, của nàng là “Kinh Minh-Kinh Minh”
“Chính xác mà nói, đồng tiền của nàng luôn được luân phiên rút ra, mà trước khi ván bài bắt đầu, phân nửa đồng tiền của Vương Mãng có lẽ không được trả vào bên trong túi gấm. Luân phiên qua hai mươi lần như vậy, trừ phi vận khí của Vương Mãng là cực thịnh, nếu không người thắng trước nhất định là nàng”
Phàn Như Tố kinh hãi mãi một lúc mới hiểu ra được, ra là còn có sự việc kiểu như vậy. Một số quan nghi lễ theo sau cũng nghe nhất thời giật cả mình.
Mạc công công trầm giọng nói: “Trách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684514/quyen-2-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.