“Suy cho cùng, là do Vương Mãng không thông minh bằng chủ tử” Tứ Đại cười hì hì.
Kiều Sở lắc đầu, “Với tài trí của Vương Mãng, ta nghĩ hắn sớm đã đoán ra, huống chi còn có mặt Thượng Quan Kinh Hạo ở đó. Bọn họ không vạch trần ta chẳng qua vì hứng thú nhất thời mà thôi.”
Nàng nói xong liền cầm lấy ngọc bội bên hông lên ngắm nghía.
Mỹ nhân hơi nhíu mi, đột nhiên hoảng hốt: “Trước đó người giả vờ vô ý sờ ngọc bội là vì muốn Vương Mãng chú ý tới nó?”
“Đúng vậy, ta muốn để hắn ngộ nhận ta là chủ nhân của miếng ngọc bội. Các đại gia tộc ở Đông Lăng đều có trang sức khắc ký hiệu riêng. Ngọc bội này có khắc ký hiệu của Tần gia. Chúng ta có thể thuận lợi đi vào vương phủ kỳ thực không phải nhờ ván cược đó, mà chính là nhờ vào cái này. Nếu không có nó, Vương Mãng ngay từ đầu sẽ không cùng chúng ta cá cược. Các ngươi còn nhớ nữ tử bị chúng ta trộm ngọc bội hay không? Vương Mãng nhất định nghĩ ta chính là nàng. Hoàng thượng hiện tại đang ở đây, thái tử sao có thể không đặt an toàn của Hoàng thượng lên làm đầu, lại tùy tiện để cho một người không rõ lai lịch tiến vào được?”
Tứ Đại nghe xong như bừng tỉnh đại ngộ, nhưng lại lập tức khó hiểu: “Chủ tử, nếu ngọc này có thể sử dụng, người vì sao còn cực khổ đổ một ván cược?”
Kiều Sở cong khóe môi đáp: “Chúng ta cùng thái tử và Vương Mãng nhất định là còn gặp lại, chính là lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684516/quyen-2-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.