- Căn bản thì ta không am hiểu trận pháp.
Tần Vân nhìn màn sương mù chung quanh, nhíu mày nói:
- Hồng Cửu thì cũng thôi đi. Nói cho cùng thì sở trường của huynh ấy vẫn là trận pháp, có lẽ sẽ có biện pháp ứng phó. Nhưng Y Tiêu nàng... Y Tiêu khác với ta, nàng là đệ tử đại tộc có lẽ cũng đã được Lão tổ Y thị ban thưởng bảo vật bảo vệ tính mạng rồi. Hơn nữa, bây giờ Y Tiêu còn nắm giữ Lôi Đình ý cảnh, có Thần Tiêu phù lục trong tay, có thể ngăn cản được nguy hiểm.
Tần Vân chỉ cỏ thể tự nhủ như vậy để an ủi mình.
"Vèo". Hắn thả ra thanh phi kiếm màu tím, lơ lửng trước người, còn Bản mệnh phi kiếm thì đặt trong tay áo, bất cứ lúc nào cũng có thể thi triển.
Ở trong khu vực sương mù bao quanh này chỉ có Kiếm ý lĩnh vực mới có thể cảm ứng được chung quanh, mắt thường thì chỉ nhìn thấy trong phạm vi không quá một trượng. Còn tinh thần cảm ứng thì căn bản không thể nào cảm ứng được.
Tần Vân cẩn thận từng li từng tí di chuyển trong màn sương mù dày đặc, mênh mông.
- Ta không hiểu trận pháp, muốn phá trận pháp thì chỉ có hai cách. Một cách là dựa vào phá pháp lực lượng, cách còn lại đành gửi hi vọng vào lòng từ bi của Cảnh Dương Tiên Nhân rồi.
Tầm Vân thầm nghĩ.
- Phá pháp lực lượng? Chúng ta, trong đám người tiến vào đây không một ai làm được. Chúng ta dùng sáu khối phù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409574/quyen-4-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.