Vù.
Trên bầu trời Đại Hoang, Tần Vân đang hóa thành một luồng sáng bay tới phía trước.
Đảo mắt hàng lâm thế giới này đã 50 năm, dung mạo của hắn so sánh với thời điểm 24 tuổi, gần như không có biến hóa, chỉ là khí tức sâu thẳm hơn.
“Sắp đến Hỏa Phượng thành rồi.”
Tần Vân bay nhanh về phía trước, nhưng trong lòng vô cùng rối ren:
“Đảo mắt đi tới thế giới này đã 50 năm, còn cách ngày ‘Tỉnh Mộng’ cũng lúc càng gần, ta có thể cảm giác được.”
Trong chỗ minh minh như có một lực lượng đang từ từ bức bách mình. Hắn có cảm giác, đến khoảnh khắc cuối cùng, lực lượng này sẽ làm cho mình tỉnh mộng.
“Chỉ còn lại nửa tháng cuối cùng.”
“Nửa tháng sau, ta sẽ tỉnh mộng.”
Tần Vân nhìn phiến thiên địa này, 50 năm, hắn cũng có tình cảm thật sâu đối với thế giới này.
Rất nhanh, xa xa xuất hiện một thành trì khổng lồ, chính là Hỏa Phượng thành, Tần Vân hóa thành một luồng sáng đáp xuống.
Trên tường thành Hỏa Phượng thành lúc nào cũng có tộc nhân bảo vệ. Bọn họ đều là Phàm Tục cảnh tầng thứ ba, tự nhiên ánh mắt cũng đều phi phàm, xa xa đã thấy rõ luồng sáng đáp xuống kia chính là Tần Vân.
- Là trưởng lão Tần Vân.
- Trưởng lão Tần Vân đã trở về.
Trên tường thành các tộc nhân lộ ra sắc mặt vui mừng. Kỳ Võ Tần Vân là niềm kiêu ngạo của Hỏa Phượng thành bọn họ. Các đệ tử của mười lăm gia tộc Thần Ma
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409359/quyen-7-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.