- Vâng.
Hô Lôi đại tướng quân không dám cự tuyệt, chỉ có thể thử thêm lần nữa. Nhưng thử rồi lại chẳng có động tĩnh gì cả.
Hô Lôi tướng quân nhìn Tần Vân, hơi chút lúng túng:
- Tần công tử, hình như Long hậu nổi giận rồi. Không thèm để ý đến tin tức của ta nữa?
Tần Vân gật đầu:
- Không để ý? Cũng tốt. Đợi đến khi ta làm xong việc, từ từ sẽ xử lý chuyện này. Về phần ba người các ngươi...
Hô Lôi đại tướng quân vội vàng lên tiếng:
- Tần công tử tha mạng, chúng ta cũng chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi.
Lạp tướng quân và Hà tướng quân cũng van cầu tha thứ:
- Chúng ta cũng không nguyện ý đuổi giết nữ nhân của Đại vương.
Ba người bọn hắn chẳng hề có suy nghĩ dám phản kháng, nhìn thấy một màn vừa rồi thôi liền biết rõ Tần công tử này rất lợi hại.
Ánh mắt Tần Vân đảo qua ba tên đại yêu kia:
- Ta có thể tha chết cho các ngươi, nhưng cũng phải trách tội một phen. Giao hết bảo vật trên thân ra đây, còn các ngươi thì có thể cút đi.
- Bảo vật trên thân?
Ba người bọn hắn nhìn nhau. Sau đó ngoan ngoãn giao hết pháp bảo trên thân ra.
- Tần công tử, chừng này bảo vật công tử không thèm đế ý đâu nhỉ.
Giọng nói của Hô Lôi tướng quân nhỏ dần.
Tần Vân này thật quá đáng, phải bỏ đi bảo vật trên người, lòng bọn chúng còn đau hơn cả mất một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409503/quyen-5-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.