Chung Lý từ trong trạng thái ngọt ngào tăm tối, không còn hay biết gì mà tỉnh lại, chỉ thấy đau muốn chết, đầu óc nháy mắt sáng ra, vội nhịn đau mà ngồi dậy, thấy thằng kia đang nằm gối đầu kế bên say sưa ngủ, lập tức hít thở không thông.
“Mẹ nó mày ngồi dậy cho ông!”
Gã kia ôm lấy tay hắn, ngủ mê mệt, không thèm cục cựa chút xíu nào.
“Đứng lên mau!”
Chung Lý lay lắc tên Đỗ Du Dư đang ôm cứng tay mình dữ dội, đợi cho gã tỉnh là lập tức dần một trận.
Lay cả buổi trời Đỗ Du Dư mới có phản ứng, lầu bầu trong cơn ngái ngủ, ánh mắt mơ màng như người vô tội, miễn cưỡng thò tay ra chụp lấy đồng hồ, he hé mắt nhừa nhựa nói, “Còn sớm mà…”
Nhìn gã nhủi mặt vào trong gối, phơi tấm lưng trần ra ngoài chăn, bờ vai vì sợ lạnh mà rụt lại, tóc tai tán loạn, Chung Lý đang nộ khí xung thiên cũng phải chùn xuống vài phần.
Vốn dĩ muốn đánh chết gã, nhưng giờ nhìn gã bộ dạng ngây thơ nằm xoãi đấy, lại còn chui chui rúc rúc như thể mới bị chà đạp xong, cùng với tên cầm thú bị dâm ma nhập vào tối qua như hai người khác nhau. Nói không chừng hôm qua người bị trúng tà là hắn cũng nên.
“Này! Ngồi dậy nói chuyện mau!”
Đỗ Du Dư chỉ ậm ừ một tiếng, lại tiếp tục nhủi qua chỗ hắn, ôm chặt lấy cánh tay của hắn hơn.
“Móa! Buông tay ra!”
Chung Lý xòe nắm đấm thành bàn tay, một đấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-huu/3262458/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.