Chung Lý mặt mày tái mét, sợ vãi linh hồn mà thét to, “Mày đừng làm ẩu, còn làm ẩu nữa là ông thiến, ông thiến đó! Coi chừng ông…”
Còn chưa nói dứt, thì môi đã bị chận lại.
Nụ hôn giống như bão số 5 đổ bộ. Chung Lý bị bít đến độ không còn chỗ để thở, ngực lại bị đè nghiến xuống, Đỗ Du Dư còn ác ý mà tiến đầu lưỡi vào trong miệng hắn, tước đoạt đi chút dưỡng khí cuối cùng sót lại.
Chung Lý ú ú ớ ớ giãy dụa, liều sống muốn bảo là cho ông thở với, dần dần thấy trước mắt đen kịt đi, đùng một cái, ngất xỉu!
Khi tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường, đầu thì choáng váng, toàn thân mềm nhũn, nhìn cái gì cũng thấy có mấy đường viền lờ mờ lồng vào nhau, ngay cả người đang ngồi bên cạnh cũng thế.
“Khỏe không?”
Chung Lý ráng vận sức mà duỗi tay duỗi chân ra một chút, “Á…”
“Anh uống quá nhiều, nên mới xỉu ra nông nỗi này.” Đỗ Du Dư cúi đầu nhìn hắn, khẽ cau mày, “Không biết tiết chế, cứ nhìn cái cách anh uống rượu, có ngày không bị ngộ độc cồn cũng uổng. Uống cái này chút đi, có tác dụng giải rượu, lại an thần.”
Chung Lý ậm ờ, đầu váng mắt hoa mà nhỏm người ngồi dậy, định cầm lấy cái ly.
Đỗ Du Dư duỗi tay vòng qua lưng hắn, cũng không đưa cái ly đến miệng hắn, mà lại tự mình uống một hơi, sau đó kề lên môi hắn, tỉnh hết sức mà mớm cho hắn.
Chung Lý sởn da gà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-huu/3262457/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.