Về đến nhà, Âu Dương đã chuẩn bị cơm nước chu đáo, còn cẩn thận bọc kín bằng một lớp nylông để khỏi bị nguội ngặm, ngồi sẵn ở trước bàn cơm chờ đợi, ánh mắt lo lắng nhìn hắn, có phần tội nghiệp.
Chung Lý thủy chung vẫn không nói lời nào, bởi vì gần đây lao đao quá mỏi mệt, hiện tại cũng đang giận dỗi Âu Dương.
Tâm tư của Đỗ Du Dư hắn nhìn không thấu, trường hợp này hắn bó tay. Thế nhưng người thành thật như Âu Dương mà vẫn có chuyện dối gạt hắn, hỏi sao hắn nuốt trôi cục tức này cho nổi.
Hai người tương đối không nói nhiều nhặn gì. Ăn quấy quá một buổi cơm muộn, Chung Lý đã gục đầu xuống ngủ.
Hồi phục lại tinh thần, mai mới có sức đi chạy vạy người khác. Tuy rằng hắn chưa nghĩ ra được ai tiếp theo để cậy nhờ cả.
Hắn bị tâm trạng mỏi mệt vì tuyệt vọng dày vò thêm hai ngày nữa, hàng tá suy nghĩ linh tinh bủa vây quấy nhiễu đầu óc, ngay cả việc phải giãy bày làm sao với người thân của bạn bè cũng đã trù tính kỹ càng, không tránh khỏi cảm giác bỗng như thấy kiệt quệ.
Hôm nay ở trong tiệm ăn qua loa một bữa bước ra, đang đứng trên lộ thì nhận được điện thoại của lão Ngũ, Chung Lý còn chưa kịp a lô phát thì đã nghe lão Ngũ gào to bên phía đầu dây, “Bọn A Tràng được thả ra rồi!!”
Chung Lý bị ê hết cả tai, nhất thời mừng đến nỗi không biết phải tỏ ra thế nào.
Tự nhiên việc tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-huu/3262456/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.