Đỗ Du Dư nhìn hắn, buông tay ra, gật đầu một cái, “Cũng tốt, tôi không muốn làm chuyện miễn cưỡng người khác.”
Chung Lý không ngờ kết thúc nhanh như vậy, còn đang ngạc nhiên, thì đã nghe người kia nói, “Đã không còn chuyện gì nữa, chúng ta ra ngoài thôi.”
“Hả, này…”
Còn đang định nói thêm thì Đỗ Du Dư đã mở cửa bước ra ngoài. Chung Lý sững sờ giây lát, bỗng hóa thành người chậm chạp và bị động, vội vã bước theo sau.
Cách ứng xử của Đỗ Du Dư rất lễ độ, nhưng Chung Lý dù mù mờ vẫn hiểu được đó là lời nói mát. Đắc tội với Đỗ Du Dư là chuyện đương nhiên, Chung Lý đã lường trước được chuyện này, hắn còn chuẩn bị nguyên một bụng những lời cần thiết để khua môi múa mép với tên kia, giả sử động khẩu không xong thì hắn nhất quyết sẽ động thủ.
Nhưng dè đâu vũ lực hắn cũng không cần xài tới, Đỗ Du Dư chỉ nói một câu không thừa lời mà đã buông vũ khí đầu hàng, kiểu này còn khiến hắn thấy mệt óc hơn.
Tuy trong bụng bồn chồn, nhưng trước mặt bà Chung và Âu Dương, Chung Lý cũng khó nói ra. Mọi người cùng ngồi với bà Chung ở phòng khách xem tivi, nói chuyện thường nhật, hắn vừa ăn trái cây vừa thỉnh thoảng liếc sang Đỗ Du Dư, sợ con người bình tĩnh kia sẽ bất ngờ có hành động oái oăm gì.
Thật ra Đỗ Du Dư không hề nhìn lấy hắn, không hoạt bát, nhưng cũng rất yên phận, vô cùng tâm bình khí hòa, chỉ trò chuyện lấy lệ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-huu/3262459/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.