Đỗ Du Dư tuy mỉm cười, nhưng nơi đuôi mày khóe mắt lại vương chút u buồn.
“Chung Lý. Tôi nghĩ, mình đúng là người đồng tính.”
“Không sao! Không sao!” Chung Lý chộp lấy bả vai người kia, trấn an, “Mới đầu năm nay thôi, mấy người còn gay hơn tôi cũng từng gặp qua. Chúng ta về sau có cơm thì ăn, có rượu thì uống, nếu có cơ hội tôi sẽ giới thiệu bạn trai cho cậu.”
“Bạn trai?” Khuôn mặt mỉm cười mang theo sầu muộn của Đỗ Du Dư quả thực rất hút hồn, “Mấy ngày nay tôi đều mơ cùng anh làm chuyện như vậy, có phải chứng tỏ rằng tôi đối với anh…”
“Không không không!” Chung Lý lẹ làng phủ quyết, “Chỉ có thể chứng tỏ cậu đang dục cầu bất mãn thôi!”
Đỗ Du Dư hơi nghiêng mặt, “Anh không sợ sao? Vạn nhất lúc thần trí tôi không rõ ràng, làm ra chuyện đáng hối hận, tôi sẽ không còn mặt mũi nào gặp anh nữa.”
Chung Lý vội vã khoe bắp tay ra, như muốn an ủi Đỗ Du Dư, “Yên tâm, cho dù cậu có điên loạn cỡ nào, tôi cũng không để cậu đạt mục đích đâu.” So kè thể lực, hắn đâu thể để thua một người thư sinh yếu đuối được.
Đỗ Du Dư cúi đầu, khẽ tươi cười như đã an tâm, hàng mi dài rũ xuống vô cùng hài hòa với cái cổ trắng nõn, đẹp đến chói lọi, “Thật vậy sao…”
“Đương nhiên.” Chung Lý sảng khoái nói, “Sau này chúng ta vẫn là bạn bè tốt, không có gì phải kiêng kị cả.”
Thật ra mức độ chấp nhận của Chung Lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-huu/3262451/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.