Chung Lý trở về trong tình trạng đầu mê muội, ngủ một giấc thật sâu, nghĩ qua một đêm sẽ không còn chuyện gì, kết quả tỉnh lại vẫn rất khó chịu.
Buồn bực ở nhà, trái phải đều không thoải mái, Chung Lý nén đau chạy ra ngoài chơi bóng rổ để xả stress, nhân tiện tống khứ mọi uế tạp trong đầu ra, chơi cho đến khi chân đau rã rời mới về nhà ăn cơm.
Cơm chiều Âu Dương nấu canh sườn lợn hầm với đậu tương. Sườn lợn đông lạnh để lâu đã không còn tươi, ăn vào miệng có mùi thịt ôi.
Trải qua một đêm như vậy, mùi thế này khiến Chung Lý đặc biệt gay mũi, làm hắn thấy muốn ói, càng ráng nuốt càng không chịu được, cúi đầu mở nắp thùng rác lên, ‘ụa ụa’ một hồi thì nôn ra hết toàn bộ.
Âu Dương giật mình sợ hãi, “Sao, sao vậy? Đồ ăn cũ à?”
“Có hơi…”
“Ăn không được sao? Bụng thấy khó chịu?”
“Không sao.” Chung Lý ngậm chút trà súc miệng, thở hắt ra, “Thêm giùm tôi chút ớt để tiêu mùi là được rồi.”
“Đừng ăn sườn lợn, để tôi xào rau diếp cho cậu ăn, bỏ thêm nhiều ớt nữa.” Âu Dương bị đả kích, lần nữa mặc tạp dề vào.
Chung Lý vùi đầu nhai một họng cơm, đợi Âu Dương mang ra món rau diếp xào cứu tinh.
Tối hôm qua kéo dài nhiều giờ như vậy, thật sự rất ghê tởm.
Hắn không nói cho Âu Dương biết. Hắn là đàn ông lớn già đầu thế này, gặp phải chuyện đó, xấu hổ còn không kịp, nói chi mở miệng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-huu/3262452/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.