Chung Lý cũng biết mình đang buồn bực.
Hắn thuộc tuýp người qua loa đại khái, mà chuyện vốn chả to tát gì, thiết nghĩ cũng không nên để bụng chi cho nặng.
Thế nhưng phàm là chuyện liên quan đến Đỗ Du Dư, thì tim hắn lại giống như cái tủ lạnh cũ trong nhà, mặt trước dán đầy giấy nhớ, từng chuyện lông gà vỏ tỏi gì đều ghi ra từng chút một, không để lọt khe cái nào.
Từ hồi nào mà trí nhớ của hắn tốt thế nhỉ? Bình thường mượn người ta bao nhiêu tiền có lúc nào nhớ ra đâu.
Nhất là chuyện hôm đó. Hai người bám lấy nhau rất khủng khiếp, nghiêm túc hẳn hòi mà hôn nhau. Cho dù là đang đấu đi chăng nữa, nhưng cả đá lưỡi cũng làm, hắn là đàn ông con trai, mà người chạm môi cùng hắn, cũng lại là đàn ông.
Thỉnh thoảng nhớ ra chuyện đó, hồi tưởng lại vẻ mặt cố nhịn cười sống động của Đỗ Du Dư, tim hắn như lọt thỏm xuống nước, sau đó lại xấu hổ không thôi.
Cũng may Chung Lý còn có chuyện khác để quan tâm, chuyện Đỗ Du Dư phải tạm gác qua một bên.
Mấy hôm trước trời bỗng mưa to một trận làm nhiệt độ giảm đột ngột, bệnh đau chân của Âu Dương lại tái phát do thời tiết bất thường. Chung Lý rất lo lắng cho anh, sợ lúc đau lại nhớ tới thằng ôn con đã hại anh đến mức suýt cả mạng cũng khó giữ.
Thằng khốn đó vốn là học trò của Âu Dương, là mối tình đầu, và cũng là đứa đã kêu người đánh gãy chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-huu/3262450/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.