Suốt quãng đường từ KTV đến quán rượu, trong xe tràn ngập tiếng khóc đè nén van xin của Lục Nghiễm hòa cùng với tiếng nước dâm mỹ từ chỗ giao hợp đang không ngừng va chạm, cả đời này có lẽ đây là khoảng khắc kinh khủng nhất của cuộc đời cậu.
Đối với Lục Nghiễm, đây chỉ là một trận cường bạo phát tiết cho hả giận của người kia, không hề có chút khoái cảm nào, cậu cảm thấy như cơn đau đớn tê tái từ chỗ đáng thẹn kia lan ra khắp cơ thể, chỗ đó bị xé rách, cả người bị ép sát trên ghế, không thể động đậy, cũng hít thở không thong.
Ánh đèn rực rỡ về đêm rọi vào trong xe, càng soi rõ khung cảnh mê loạn trong đó, thế nhưng Lục Nghiễm chỉ mở to đôi mắt đen nhánh, cậu không còn cảm thấy gì ngoại trừ ý thức đang dần tan vỡ của mình.
Cậu không hiểu, thân thể mình có gì đặc biệt mà lại có thể hấp dẫn Diệp Thiếu Đông. Cậu chỉ là thường xuyên vận động, trên người có chút cơ, lại học thêm một ít công phu đơn giản, thêm phần nào dẻo dai cho cơ thể. Cậu không biết là đối với Diệp Thiếu Đông, cơ thể Lục Nghiễm đường đường là con trai nhưng có sự mềm dẻo của đàn bà, có thể thỏa mãn được các tư thế mà hắn muốn, so với đàn bà nhu nhược thì chịu đựng được lâu hơn, là chịu được hoan ái lâu hơn…
Hơn nữa ngoại hình của cậu cũng thực dễ nhìn.
Dù thấy Lục Nghiễm khóc lên, nhưng khi Diệp Thiếu Đông nhìn vào đôi mắt thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-bao-luc-bat-hop-tac/2993441/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.