Lục Nghiễm tỉnh lại đã thấy hai tay bị cột vào thành giường bằng hai cái cà vạt, cả người cậu đều giữ nguyên trạng thái bừa bộn sau khi chạy xuống xe – cả người trần trụi, quần ngoài hời hợt mắc bên hông, quần lót thì xộc xệch, nơi tư mật cũng vì thế mà lộ hết ra ngoài…
Cà căn phòng cậu đang nằm không hề nghe thấy tiếng của một người nào khác, mà tên cầm thú kia thì lại ngồi ngay bên cạnh cậu. Hắn thản nhiên mà thưởng thức rượu, rồi nhìn cậu cứ như đang nhìn một bàn tiệc thịnh soạn.
Việc đó càng làm cho Lục Nghiễm cảm thấy xấu hổ, so với việc trần truồng trước mặt hắn không khác là bao.
Cậu thử giật giật cái cà vạt, không những không thể làm chúng nó lỏng ra mà còn động tới những vết thương trên người, khiến cậu toàn thân đều nhói lên một trận. Cơn đau kích thích kí ức Lục Nghiễm, những việc xảy ra trước khi cậu bất tỉnh đều tái hiện lại một lần, cậu cuối cùng cũng rõ: mình đã chọc phải người không nên chọc rồi…
Cậu không biết Diệp Thiếu Đông rốt cuộc là ai có bối cành thế nào, nhưng nhớ tới lúc hắn có hẳn một đội vệ sĩ, hắn lại không thèm để tâm đến luật pháp thì đủ biết người này…không đụng vào được.
Thế nhưng bây giờ cậu có muốn tránh hắn cũng đã muộn.
Diệp Thiếu Đông mỉm cười mà nhìn Lục Nghiễm vùng vẫy trong vô vọng, tà tà nói: “không cần thử nữa, đó là kiểu trói chuyên dụng của quân đội, dùng để trói tù binh, em giãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-bao-luc-bat-hop-tac/2993438/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.