Nhưng trong nháy mắt đó, Diệp Thiếu Đông đang say mê lại ăn đau một cái, hắn mạnh mẽ rời khỏi khoang miệng Lục Nghiễm, ngẩng đầu lên đồng thời cũng hung hăng vung một cái tát lên mặt Lục Nghiễm! —
Lục Nghiễm vừa cắn hắn một ngụm.
.
.
.
Trong một ngày lại bị cùng một người hết đấm rồi cắn, Diệp thiếu gia có kiên nhẫn đến mấy cũng nổi điên, huống hồ hắn cũng không phải là người kiên nhẫn.
Lục Nghiễm hết lần này đến lần khác không sợ chết, bản thân đã muốn không một mảnh vải bị ép lên bàn trà, bị Diệp Thiếu Đông đánh cho sưng vù một bên mặt còn có thể trừng mắt nhìn người đàn ông đang phát điên trên thân mình, kéo khóe miệng đầy máu mà cười nhạt: “ Anh con mẹ nó có ngon thì đánh chết tôi đi! Nếu không dù có cá chết lưới rách, tôi cũng không cho anh toại nguyện!”
Lại một cái tát giáng xuống, bên mặt còn lại của Lục Nghiễm cũng lập tức sưng lên. Làn da màu lúa mạch của cậu lúc so chiêu cùng Diệp Thiếu Đông bị đánh bầm, nay lại bị đè trên bàn trà không những không lộ vẻ mềm yếu mà ngược lại còn có vẻ hấp dẫn lạ thường.
Nếu không phải xung quanh có quá nhiều ánh mắt đang nhìn, Diệp Thiếu Đông hận không thể ngay tại đây xử tử tên nhóc Lục Nghiễm không biết trời cao đất rộng này! Diệp Thiếu Đông nổi trận lôi đình nắm tóc Lục Nghiễm, kéo cậu khỏi bàn trà. Lục Nghiễm toàn thân đều đau, căn bản không có sức kháng cự,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-bao-luc-bat-hop-tac/2993442/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.