Trời tờ mờ sáng, trên một cánh đồng đầy hoa, một nhóm người rời đi, bao vây xung quanh là những đóm sáng đầy đủ màu sắc.
Nhưng khung cảnh xinh đẹp này lại chỉ có một người nhìn thấy, chàng trai xinh đẹp ấy khẽ cười nhìn những tiểu tinh linh đang vui vẻ líu ríu bên tai, còn kích động đến nỗi bay vòng vòng.
Đúng vậy người này không ai khác chính là Trần Vũ Phong.
Sau khi mặt trăng từ từ khuất sau những đám mây thì nhóm Trần Vũ Phong đã rời khỏi làng của elf, bọn họ đi trở lại đường củ để rời khỏi cổng làng.
Lúc đi trên cánh đồng hoa này thì nhóm tinh linh liền bay đến mà tạm biệt cậu, bọn họ đặc biệt vui vẻ làm cơ thể mình sáng lên để chiếu sáng con đường đang đi cho cậu.
"Vũ Phong, hiện tại chúng ta phải làm gì đây." Alin lo lắng hỏi.
"Đúng vậy, hiện tại chẳng có manh mối nào cả." Roma cũng gật đầu hỏi theo.
Hai đứa trẻ ngoan ngoãn nằm trong lòng người lớn nghe vậy cũng đồng loạt nhìn sang.
Mọi ánh mắt đều tập trung hướng về phía người con trai đang mỉm cười dịu dàng.
"Thật ra manh mối có thể tìm thấy từ lời nói của bà Bugi." Trần Vũ Phong trả lời.
"Hình như là vậy." Mạnh Kỳ gật đầu đồng ý "Một nơi có đất cát, còn có thể tạo ra bão cát."
"Đại lục phía đông này không có sa mạc, nên nơi có cát thì chỉ có thể ở gần biển lớn." Roma bừng tỉnh.
"Đúng vậy, dù elf kiêu ngạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2928584/chuong-137.html