Vùng biển Hải Thần, nơi truyền thuyết kể rằng nếu như con người sinh sống ở gần vùng biển này sẽ bị thần quở trách mà dưng nước biển làm ngập cả một vùng.
Từ đó xung quanh vùng biển này chẳng có ai dám sinh sống, con người cũng dần không dám đến gần bởi số người bị nhấn chìm dưới đại dương làm vật tế cho thần rất nhiều, chỉ cần có người dám bén mảng đến thì chắc chắn không thể sống sót thấy bình minh.
Đoàn thú sau mười ngày cũng đến được thảo nguyên nằm kế bên vùng biển Hải Thần, sau khi nghỉ ngơi lấy lại sức Diva liền tiếp tục hướng về bờ biển mà đi tới.
Nhìn bờ biển rộng lớn trải dài không biết bao nhiêu, Diva thoáng lo lắng.
"Dựng trại ở đây đi."
"Rõ."
Những lều trại bắt đầu được dựng lên, Diva đi vào liều sang trọng nhất, trước khi màn lều thì khẽ liếc mắt ra phía xa, tay ra dấu.
Vài giây sau bên trong lều của Diva xuất hiện thêm một người, những binh sĩ bên ngoài không hề phát giác được chuyện gì bất thường cả.
"Qui, giờ tôi phải làm sao."
Qui đưa qua cho Diva một viên ngọc cùng với một viên thuốc, sau khó ghé vào tai hắn nói một chú ngữ của pháp sư.
"Như vậy là được sao." Diva không yên tâm hỏi, lần đầu tiên hắn nhin thấy được người cá không biết bọn chúng thế nào.
"Đừng lo ngài ấy đã tính hết rồi, chỉ cần quấy nhiễu bọn chúng rồi bắt một tên là được." Qui thản nhiên nói.
"Vậy giờ tôi sẽ làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2928585/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.