Tiếng sóng biển dập dờn, những cơn gió mang theo mùi hương của biển cả lướt nhẹ qua khắp nơi.
Ánh nắng mặt trời vào buổi sáng tinh mơ rất nhẹ nhàng cùng ấm áp, không khiến cho những người đứng dưới ánh nắng trực tiếp phải khó chịu hay nóng rát da.
"Sao cậu lại nói vậy." Mạnh Kỳ khó hiểu khi nghe Roma nói.
Những người khác cũng thắc mắc nhìn cậu ta.
"Các cậu biết tại sao xung quanh đây chẳng có lấy một sinh vật sống nào không." Roma hỏi ngược lại.
Đúng vậy từ lúc bọn họ đến đây chẳng thấy một sinh vật sống nào, cho dù là những con chim bay trên trời hay những động vật nhỏ nhưng kiến, bươm bướm hay ong.
Đây rõ ràng là một cánh đồng hết sức xanh tươi, những bông hoa đều tươi tắn đẹp đẽ, nhưng lại chẳng có một con vật nào đến đây hút mật.
"Rốt cuộc nơi này sao lai như thế." Alin lắc đầu hỏi, anh ta thật sự chưa từng nghe về những chuyện bên ngoài nơi mình sinh sống, nên những câu chuyện được đồn thổi trong các chủng tộc cũng không biết gì.
Những người khác cũng mong đợi câu trả lời.
Roma thở dài rồi nói "Thật ra tôi cũng chỉ nghe một chút."
Đây là truyền thuyết trong các chủng tộc sống trên bờ, đối với chủng tộc sống ở dưới biển lãnh thổ luôn được chú trọng, quan niệm về lãnh thổ của họ mạnh đến nỗi không thể cho bất kỳ ai xâm phạm đến.
Chỉ cần nơi nào mà có họ sinh sống thì nơi đó luôn gặp bão táp, mưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2928583/chuong-138.html