Âm Tế Thiên vừa nghe Hiên Viên Duật nhắc tới ba chữ Minh sư đệ, chợt ngẩng đầu lên, nghi hoặc hỏi: “Ngươi vừa nói cái gì?”
Hiên Viên Duật thật thương tâm, y phải dùng tới Minh sư đệ mới có thể thu hút sự chú ý của người trước mắt.
“Ta hỏi ngươi có muốn chữa khỏi cho Minh sư đệ không?”
Âm Tế Thiên híp mắt lại: “Ngươi có biện pháp sao?”
Dù sao Hiên Viên Duật cũng là Luyện đan sư cấp mười, hắn đoán rằng y sẽ biết cách để chữa cho Bắc Minh.
Hiên Viên Duật đưa mắt nhìn xung quanh, sau đó nói: “Chúng ta có thể đổi sang nơi khác nói chuyện không?”
Âm Tế Thiên xem lưu lượng khách nhộn nhịp ra vào, quả thật không phải một nơi thích hợp để thảo luận.
Hắn gật đầu: “Ta nhớ đằng trước có một trà lâu, chúng ta tới đó ngồi đi!”
Môi Hiên Viên Duật không khỏi cong lên ý cười.
Hai người vừa mới dợm bước đi ra hiệu thuốc, đột nhiên có một thân ảnh lao tới.
Hiên Viên Duật vội kéo Âm Tế Thiên về phía sau, thân ảnh kia liền theo đà ngã xuống đất.
Âm Tế Thiên từ sau lưng Hiên Viên Duật nhô đầu ra nhìn, thấy người té trên đất kia mặc áo Bắc gia, bèn lẳng lặng lấy đấu lạp đội lên đầu.
“Tiểu tử thối, đồ vật Lăng gia bọn ta coi trọng ngươi cũng đám tranh sao, thật đúng là chán sống mà!”
Năm tên đệ tử Lăng gia xông tới, từng cước từng cước đạp lên lưng gã đệ tử Bắc gia kia.
Người xung quanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phat-mon-ac-the/2858513/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.