Thật may, đám tang kết thúc mà không phát sinh ra sự cố gì bất thường cả.
Hoàng cùng đám Thành, Đức là những người về cuối cùng trong đoàn. Khi bước vào nhà Tuấn, chỉ còn anh em họ hàng ở lại, những hàng xóm giúp việc hay người làng đến viếng cũng đã về được một lúc.
Vấn đề phát sinh ở đây chính là hai ông thầy cúng phía sau lưng Hoàng.
Từ lúc hạ huyệt cho tới lúc dọc đường trở về, một ông thì gõ mỏ, một ông thì cầm giỏ bùa vàng, nghênh ngang đi trước đoàn, người vãi kẻ gõ, ngoại trừ đám trẻ con trong làng nghe tiếng trống kèn đám ma hiếu kì chạy ra ngoài xem, thì đây là thứ gây phiền nhiễu nhất đám.
Hoàng tuy biết là lừa đảo, nhưng không biết nói sao cho tiện. Hơn nữa chính mình còn trẻ, lời mình nói chưa chắc có người đã nghe.
Bước tiếp vào trong nhà chính, di ảnh của Tuấn vừa khéo cũng được em trai duy nhất của Tuấn đặt lại ban thờ.
"Bác gái sao rồi?"
"Bác gái đã tỉnh sau đó ngủ được một lúc rồi, khi ngủ bác vẫn khóc kêu Tuấn, không biết làm thế nào để hai bác bớt đau buồn lại."
Mai và Nga cũng từ trong gian phòng bác gái bước ra.
"Anh Hoàng với các anh chị ở lại đây mời bữa cơm với gia đình em."
Toản - em trai Tuấn, bước đến bên cạnh Hoàng, trầm giọng. Cậu bé này trong trí nhớ của Hoàng rất ngoan và lễ phép, tuy còn nhỏ nhưng đã hiểu chuyện hơn các bạn bè cùng trang lứa. Gia đình có chuyện, anh mất, bố mẹ sức khỏe không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670955/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.