Dưới lầu, đám bạn đã sớm rời đi, chỉ còn lại mình Mai sốt ruột đứng chờ.
"Nhanh nhanh cái chân lên, sao mày lết như một con rùa thế kia? Bọn nó đi trước sắp đến nơi rồi kia kìa."
Hoàng ủ rũ ngước đầu lên nhìn Mai, Mai thấy vậy, khuôn mặt cáu bẳn từ từ giãn ra.
"Tạm tha cho mày lần này."
Hoàng cùng Mai đến nhà Tuấn sau cùng. Có lẽ vì đã mời thầy cúng đến xem từ sáng sớm, nên trong ngày hôm nay bắt buộc phải đưa thi thể của Tuấn đem chôn cất. Được giờ gần là phải đi ngay, để lâu lập tức sẽ hôi thối vô cùng, vì thực chất cậu ta đã chết từ lâu, thân xác cũng không được vẹn toàn nữa.
Xóm nhỏ này trước cái chết của Tuấn lại được một phen hoảng sợ.
Trước khi vào Hoàng đã quan sát kĩ trái phải, không có âm hồn nào lảng vảng khu vực này, lớp sương đen cũng đã mờ hẳn đi, chỉ cần tiếp xúc với nắng to trưa nay nữa có lẽ sẽ hết hẳn. Tranh thủ lúc thắp nhang, Hoàng bước vào bên trong.
Ba mẹ Tuấn đều làm dân buôn bán, nhưng từ khi bố Tuấn bị tai nạn, may mắn không chết, nhưng cũng không khỏi hẳn, ông vẫn nằm liệt giường, miệng bị méo, không nói rõ ràng được, nghe nói gần đây có tiến triển, đã có thể tự mình ngồi lên để ăn uống, nhưng hiện tại, ông khóc lóc
mếu máo trước linh cữu con, đứng không được mà ngồi cũng không xong, nhoài người ra túm, miệng ô ô a a không rõ tiếng. Còn mẹ Tuấn ngất lên ngất xuống, đã được đưa vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670954/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.