Cậu nhếch môi lên, nhìn mẹ mình với khuôn mặt tiu nghỉu.
"Ý mẹ là như thế nào?"
"Không có, không có như thế nào cả. Tay sao rồi? Con không cần làm việc gì hết. Con trai, con mau lấy đồ trong tủ ra ăn sáng đi. Lát mẹ nấu cơm rồi gọi con xuống ăn."
Hoàng gật gật đầu. Xách một túi sữa từ trong tủ ra, chào mẹ rồi bước lên phòng.
Cậu vớ lấy chiếc điện thoại dưới đuôi giường. Messenger có tin nhắn đến.
<Thôi Chấn Long>: trò ngoan, tay đau như thế nào rồi?
Ha ha, lão Long đầu hói bày đặt nhắn tin qua mess cơ. Hoàng cười lăn lộn, cũng tiện tay gõ vài chữ.
<Đệ tử Hoàng dấu iêu>: con đỡ rồi, thầy yên tâm, vết cắt đã lành lại hẳn.
<Thôi Chấn Long>: thế thì tốt. Có chuyện gì nhất định con phải báo cho thầy đấy. Biết chưa?
<Đệ tử Hoàng dấu iêu>: dạ. Ok Ok.
Mấy cái biệt hiệu trong mess đều do Hoàng đặt cả.
"Hoàng, sao thầy mày lại là Thôi Chấn Long?"
Lão Long đầu hói nhìn chiếc điện thoại cảm ứng, tay lướt lướt, xoa quả trán như sân bay, nhíu mày nhìn Hoàng.
Lão lúc ấy mới mua quả điện thoai cảm ứng, ha ha. Không biết ai xui dại lão, nói quả 1280 kia lỗi thời rồi, lão bực mình quá, chạy ra tiệm mua ngay. Về nhà bị mợ Liên chửi cho một trận. Cam tội mua đồ không hỏi ý kiến mợ.
Hoàng nghe lão hỏi xong, phụt cười. Nhưng cũng không quên ngặt lại giải thích.
"Ơ kìa thầy. Thầy không biết Thôi Chấn Hồ trong bộ phim chưởng gần đây thầy trò chúng ta xem à? Cái thằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670909/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.