<Khanh Khanh>: cậu thế nào rồi? Hôm qua tớ với cả Tuấn về vội quá, không kịp chào mọi người.
<Minh Hoàng>: không sao, hôm qua tớ cũng về sớm mà.
<Khanh Khanh>: thế thì tốt. Tớ chẳng quay qua hỏi thăm cậu thế nào. Giao Linh đó...
Đến đây, Hoàng khẽ nhíu mày. Giao Linh... Khanh nhìn thấy Giao Linh.
<Minh Hoàng>: ừ? Giao Linh làm sao?
<Khanh Khanh>: không có chi. Tại Khanh nhìn thấy Giao Linh hơi mệt. Cô bé không sao chứ? Có phải bé ấy giận chuyện cốc nước mà bỏ về không? Khanh xin lỗi...
<Minh Hoàng>: không sao hết. Cô ấy chỉ bị choáng một chút thôi. Cơ địa Giao Linh yếu. Cậu không phải lo.
<Khanh Khanh>: uhm, thế mình bớt lo rồi. Chỉ sợ cô bé giận mình...
Hoàng cùng điện thoại gõ phím một hồi, tay trái cậu đã mỏi nhừ. Cuối cùng cuộc trò chuyện cũng kết thúc.
Đại loại, Khanh muốn hỏi thăm sức khỏe Giao Linh, nói chuyện phiếm về mấy đứa bạn một chút. Nào là Mai nó sau vụ tối qua đã gọi điện chửi ầm cô nàng, hay chuyện đã lâu lắm rồi hai người không cùng thâu đêm nói chuyện với nhau.
Hoàng thoáng nhớ đến... Kể từ lúc Khanh yêu Tuấn, số lần nói chuyện của hai người thậm chí còn không nổi đếm đủ mười ngón tay. Ngày xưa khi còn chung học với nhau, ngày ngày Hoàng đều tới chở Khanh đi học, mua đồ sáng cho cô nàng, chuyện trò lặt vặt cả ngày không biết chán.
Khanh Khanh, kể cả bây giờ vẫn luôn đáng yêu hoạt bát như vậy. Chỉ tiếc một điều, Khanh Khanh ngày trước là của Hoàng, hoặc chẳng của riêng ai. Còn Khanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670910/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.