Đám tang cuối cùng cũng kết thúc.
Hoàng mệt mỏi, bước từng bước khó khăn, men theo con đường đất nhỏ để xuống dưới đồi.
Không hiểu vì sao, người ta lại gọi đây là Đồi Cây Lim.
Hồi bé lũ trẻ cứ chọc nhau, thi xem đứa nào xuống cây lim trước tiên.
Trẻ con, nhất là mấy thằng con trai, có vẻ không hề sợ nơi này, chiều đến, chúng lại hò nhau ra đồi này thả trâu, rồi lại rủ nhau đi đá bóng, lùa nhau.
"Hoàng... Hoàng ơi."
Suy nghĩ linh tinh chợt bị cắt đứt. Hoàng quay đầu lại nhìn xem ai đang gọi tên mình.
Là Kiên.
"Vâng?"
"Cảm ơn cậu."
Kiên mắt sâu hoắm, mũi dọc dừa, hai gì má gầy guộc, nhìn rất thiếu sức sống.
"Không có gì đâu ạ. Chuyện này em nên làm mà. Mẹ em dặn em phải thật chu đáo, vì mẹ bận việc ở Điện không tới được, nên em làm thay luôn cả việc của mẹ."
"Ừ."
Trái với dự định của Hoàng, Kiên chỉ ừ một tiếng, không nói gì nữa, rồi cứ thế đi tiếp. Hoàng khó hiểu nhìn theo, nhưng rồi lại lắc đầu, đi tiếp xuống dưới đồi, chú Hải đã đợi xe sẵn, cả hai người cùng đi về.
Cậu vừa lên phòng, cũng là lúc Giao Linh ngồi đợi sẵn.
"Anh Hoàng."
"Có chuyện gì... Ơ..."
Giao Linh như kiểu mất bình tĩnh, lao đến, ôm chầm lấy người Hoàng.
Vẻ mặt thất thần của Giao Linh, cùng cái ôm đấy...
Thịch... Thịch... Thịch...
"Anh đi bộ mệt lắm à? Sao tim lại đập nhanh thế kia?!?"
"À không không."
Hoàng cố giữ nhịp thở đều đặn. Giữ ra cũng không được mà ôm tiếp cũng không. Cậu đơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670887/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.