"Không sao không sao. Anh đã dặn em là mấy ngày này phải cẩn thận, không được đi ra ngoài cơ mà? Thành Hoàng làng đã đi ra ngoài thị sát rồi, nên nguyên khí của em mất đi, không cần lo lắng, có anh ở đây rồi."
Hoàng vòng tay ra, vỗ về lấy Giao Linh.
Giao Linh mím môi, gật gật đầu.
"Dạ."
Đáng yêu quá.
Cơ mà...
Ngực hơi lép ahihi >~<
"Hoàng... Hoàng ơi..."
Bà Châu đã lên tới cửa phòng từ lúc nào.
Giao Linh rất biết điều, vội vàng chui vào ngay phía bên trong con búp bê vải.
"Mẹ... "
"Ừ. Con trai. Nay mệt lắm rồi phải không con? Cả ngày mẹ cũng lu bu toàn việc là việc. Mẹ dặn này, sáng ngày mai, 8h là ngoài Điện Nhị bắt đầu phát lộc rồi. Con nhớ đến sớm một chút, lấy cành quế xanh nhất, to nhất cho mẹ đem về nhà, để dắt lên trần nhà nhé. Ngày mai dân trong làng cũng đến rất đông đấy, nhớ chen chúc cho cẩn thận."
Bà Châu nói xong, có vẻ rất mệt mỏi. Hoàng kêu mẹ đi về phòng tắm rửa rồi nghỉ ngơi sớm. Sáng mai nhất định cậu sẽ đến cướp lộc.
Điện Nhị sao?
Không hẳn là nhàm chán, vì chính cậu cũng đang muốn đến đó xem, rốt cục khả năng của mình đã tới đâu.
Sáng hôm sau, Hoàng quần áo chỉnh tề, chuẩn bị đến Điện Nhị.
Trước khi đi, cậu dặn dò Giao Linh phải tuyệt đối cẩn thận. Không được đi ra ngoài khi không có cậu hoặc không có sự đồng ý của cậu.
Tất nhiên là cô cũng rất ngoan ngoãn. Túm lấy vạt áo cậu lại một chút, mím môi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670888/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.