Sáng sớm hôm sau, Hoàng đã dậy từ khi trời còn chưa tỏ.
Cậu cùng vài người nữa, chuẩn bị những khâu cuối cùng của tang lễ.
Nhìn lại di ảnh của bác, Hoàng không còn buồn như trước.
Dù sao, cái gì đến cũng phải đến.
Xóm nhỏ đó vẫn luôn luôn bị bao trùm bởi làn sương đen như vậy.
Là do bị thần thánh trừng phạt chăng?
Hoặc cũng có thể là do nguyên nhân khác?
Hoàng thấy thực mất công. Đây là kỳ nghỉ hè chính thức của cậu, có mỗi hai tuần, cậu không có thời gian đâu mà để ý đến mấy chuyện như vậy nữa.
Xưa đến nay, bí ẩn của những ngôi điện trong làng cậu, có bao nhiêu pháp sư thầy mo nổi tiếng được mời về cũng lắc đầu bó tay, không giải quyết được.
Huống hồ chỉ là một thằng nhóc mới học việc như cậu.
Nhúng tay vào thì là không tự lượng sức mình.
Cuối cùng, giờ hạ huyệt cũng đến.
Chín tiếng trống điểm hồn người chết được vang lên, nối tiếp sau đó là tiếng kèn.
Cờ và câu đối đi trước.
Vài người đàn bà trong làng, từ trước khi đưa ma, đã đi bộ dọc đường đến nghĩa địa, rắc muối, đốt vàng hương đón trước.
Nghĩa địa của làng cậu, nghĩa địa chung của cả ba thôn, nằm trên một mạn đồi trồng mía và sắn.
Những nấm mồ mới có cũ có, được quy hoạch một cách ngay ngắn thành từng hàng, từng hàng thẳng tắp. Có những ngôi mộ mới xây, cỏ đắp lên còn chưa bén rễ, những vòng hoa được đặt lên xung quanh phía mộ, trải qua vài tháng, vài năm dầm mưa dãi nắng, loang lổ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670886/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.