Tiết Thượng Nguyên, Thiên Quan ban phúc, đèn lồng hai bên bờ sông Thương Nam càng nhiều hơn. Trên sông còn có thêm đèn hoa đăng chở đầy tâm tình của nam thanh nữ tú.
Ta ôm tỳ bà ngồi trên thuyền, mắt nhìn về phía trước. Đến thành Thương Nam đã năm năm, ta qua lại dòng sông này bảy mươi hai bận, chuyến nào cũng từ Diệu Âm Phường đến Túy Hoa Lâu, ta ghi nhớ cả hình dáng mỗi gốc liễu vào từng mùa.
“Đến nơi rồi.” Đường bá ngoảnh lại, cười nhìn ta.
Ta đứng dậy, gói bánh táo bọc lá sen trong lòng bỗng rơi xuống thuyền.
“Đường bá.” Ta nhặt gói bánh lên, mở lớp lá sen, đưa đến trước mặt ông: “Thiên Quan ban phúc. Tô tỷ tỷ cho ta gói bánh táo này, ta chưa kịp ăn, Đường bá thích đồ ngọt nên ta xin biếu.”
Đường bá ngẩn người một lát rồi nhận lấy gói bánh. Bắt gặp ánh mắt ta, ông cắn một miếng, đoạn gật đầu nói: “Ngon, đa tạ Hứa cô nương. Lên đi, đừng để công tử đợi lâu.”
Ta ôm tỳ bà bước lên bờ. Đã đi qua con đường này bao lần nên ta quen thuộc lắm rồi. Các tỷ muội ở Túy Hoa Lâu thấy ta đều thi lễ.
Trên lầu bốn, Lương Chiêu Chiêu nhìn ta với ánh mắt không vui, nhưng không cản đường mà chủ động dẫn ta đến trước cửa phòng.
“Thưa chủ nhân, Hứa cô nương đến rồi.” Lương Chiêu Chiêu bẩm báo.
Hoa Chiết Chi đáp: “Vào đi.”
Cửa mở ra, ta thong thả bước vào.
Trong phòng có sáu người, bốn người ngồi, hai người đứng. Lần này, Hoa Chiết Chi không ngồi ở chủ tọa. Chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phan-hoa-ben-nuoc/5030484/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.