Ngày hôm ấy là sinh thần của cha ta. Trăm quan đến chúc mừng, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt. Lý Thượng đại diện phủ Trấn Quốc Hầu tới chúc thọ. Đó cũng là lần đầu ta gặp hắn.
Lý Thượng không quá cao, gương mặt vẫn còn nét ngây thơ, nhưng lời ăn tiếng nói lại lễ độ, chừng mực, ánh mắt nhìn ta không giấu được niềm hân hoan.
Cha nói hắn là phu quân tương lai của ta. Lúc ấy ta vô cùng bối rối, nhưng khi hắn gọi một tiếng “tỷ tỷ”, ta lại không kìm được mà bật cười. Hắn nói dù hai ta cùng tuổi, sau này hắn vẫn sẽ gọi ta là tỷ tỷ. Mẫu thân hắn từng bảo tỷ tỷ biết cách săn sóc người khác hơn muội muội, nên dù chào đời trước ta vài ngày, hắn vẫn muốn gọi ta là tỷ tỷ.
Số phận luôn có những sắp đặt bất ngờ. Cũng chính ngày hôm đó, ta gặp Hoa Chiết Chi. Hoa Chiết Chi vận y phục màu trắng, đứng trong hậu hoa viên nhà ta. Ta nắm tay Lý Thượng, hiếu kỳ tiến lại gần, ngắm nhìn mái tóc dài của y bay trong gió. Khi ấy, ta không phân định nổi y là nam hay nữ.
“Tỷ tỷ xinh đẹp quá.” Ta tò mò nhìn Hoa Chiết Chi: “Tỷ tỷ cũng đến chúc thọ sao?”
Hoa Chiết Chi nghiêng đầu, đôi mắt trong veo và lạnh lẽo lướt qua cả hai ta. Bấy giờ, ta mới nhận ra đám Kim Lân Vệ đang đi theo sau y. Đó là thân vệ của hoàng thất Đại Tuyên, mỗi lần xuất hiện ngoài cung cấm đều báo trước một vụ thảm sát.
Hai tên Kim Lân Vệ tiến về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phan-hoa-ben-nuoc/5030485/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.