Dây đàn bị đứt, ta phải mang đi sửa. Ta dậy sớm, dẫn Nhã Trúc đi xin phép Dương ma ma rồi rời khỏi Diệu Âm Phường.
Hiếm khi được ra ngoài nên Nhã Trúc vui vẻ lắm, vừa đi vừa nhảy chân sáo: “Quý nhân hôm qua thật hào phóng, nếu hôm nay quý nhân lại đến, chắc chắn sẽ thưởng vàng cho tỷ nữa.”
“Ừ, hắn không phải kẻ keo kiệt.” Ta gật đầu.
Đến tiệm đàn, chủ tiệm họ Thẩm, tên Sách, trạc ba mươi, là một nam tử kiệm lời nhưng có vẻ nho nhã.
Thẩm Sách thấy ta đặt cây tỳ bà xuống, gật đầu nói: “Đứt một dây à? Cứ để đó, mai quay lại lấy.”
“Lấy luôn hôm nay, ta ngồi đây đợi.” Ta đặt mấy thỏi bạc vụn lên bàn.
Thẩm Sách đưa mắt nhìn ta, lại gật đầu một lần nữa, đoạn ôm cây tỳ bà để chỉnh dây.
Ta trông ra cảnh người đi kẻ lại ngoài kia, bất giác hỏi: “Lại sắp đến tiết Thượng Nguyên rồi, trong thành có chuyện gì mới lạ không?”
Thẩm Sách vẫn không ngơi tay, đáp khẽ: “Tiết Thượng Nguyên? Tiết Thượng Nguyên ở thành Thương Nam này năm nào mà chẳng có người chết, còn có chuyện gì thú vị được? Có điều mấy hôm nay đám nha dịch tuần tra trên phố cẩn mật hơn, nghe nói có quý nhân sắp tới.”
Quý nhân? Nhã Trúc nhìn ta, nói: “Năm nay vận khí của tỷ tốt, ắt sẽ gặp được nhiều quý nhân.”
Ta mỉm cười, lau đi giọt mồ hôi trên trán Nhã Trúc.
Chỉ một lát sau, dây đàn đã được thay xong. Ta gảy thử vài tiếng, âm sắc vẫn như cũ, bèn đặt thêm ít bạc lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phan-hoa-ben-nuoc/5030483/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.