Phong cảnh đôi bờ sông Thương Nam thoạt trông tựa như khúc Tỳ Bà Ngữ, mỗi nhịp nhấn nhá đều khiến lòng người ngây ngất. Nhưng khi nhìn kỹ lại, vẫn là khúc Tỳ Bà Ngữ ấy, giữa những thanh âm đứt đoạn, dòng sông cứ xuôi chảy miên man, chẳng biết đâu là bến về.
Một cây trâm vàng đổi một cây trâm gỗ, trên trâm khắc một chữ “Thượng”. Ta ngắm chữ ấy, nhớ đến tên hắn, rồi lại nhớ đến đôi mắt trong như sương mai của hắn.
“Tỷ tỷ, đây là cây trâm mà kẻ ăn chực tháng trước để lại phải không? Sao tỷ còn giữ nó?” Nhã Trúc ôm y phục của ta, tròn mắt nhìn cây trâm trên tay ta.
Ta mỉm cười: “Hắn nói sẽ chuộc thân cho ta.”
“Tỷ tỷ tin hắn thật à? Thân hắn còn chưa lo xong, nói không chừng đã bỏ mạng dưới đao của quan phủ rồi cũng nên.” Nhã Trúc ngây ngô nhìn ta.
Ta mím môi cười, lắc đầu: “Dĩ nhiên là không tin. Nhưng người ta đã có lòng, mình nên ghi nhận tình nghĩa ấy.”
“Người ta thường nói nam tử đa tình, ta thấy tỷ tỷ cũng vậy.” Nhã Trúc đặt bộ y phục màu thiên thanh xuống trước mặt ta.
Đa tình ư? Nữ tử ở Diệu Âm Phường này, ai mà không đa tình? Nhưng có ai là người hữu tình? Hôm nay ta phải lên đài biểu diễn. Thay y phục xong, ta lên gảy đàn nửa canh giờ.
Tiếng đàn vừa ngừng.
“Thưởng!”
Dưới đài, một quý nhân cất giọng hô, tung bạc vụn lên đài.
Dương ma ma ra hiệu, ta bèn đứng dậy đi qua. Bà kéo tay ta, tươi cười dặn dò: “Quý nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phan-hoa-ben-nuoc/5030482/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.