Dịch: Vong Hồn
Hàn Tri Nghĩa thì lặng lẽ nhìn chằm chằm hai người đột nhiên xông vào trường, hai mắt lạnh lẽo lóe lên, không biết đang ngầm tính toán điều gì.
"Hừ!" Lão giả tên Khổng Cát khẽ hừ một tiếng, ngữ khí toát ra vài phần ngạo nghễ: "Tinh Cung đã đoạt lại Quỳ Tinh Đảo, lão phu chính là tân đảo chủ Quỳ Tinh Đảo, sao lại không thể đến đây?"
Nói rồi, hắn đột nhiên mở chiếc quạt xếp trong tay ra, rồi mạnh mẽ vung lên.
Linh quang trên chiếc quạt xếp lập tức ngưng tụ thành một cự nhận màu xanh dài mười trượng, mang theo tiếng gió rít bén nhọn, chém thẳng vào kén tím khổng lồ đang giam giữ Ôn phu nhân của lão giả bệnh tật.
"Cấp Phong Trảm!" Lão giả bệnh tật kinh hãi, kêu lên một tiếng, vội vàng bấm tay niệm chú, thu nhanh sợi tơ tím về.
Đồng thời thân hình cấp tốc lùi lại hơn mười trượng, từ trong ống tay áo lấy ra một tờ phù chú, trong mắt tràn đầy vẻ kiêng kỵ, bày ra tư thế như gặp đại địch.
Sợi tơ tím thu hết, lộ ra Ôn phu nhân đang khổ sở chống đỡ bên trong.
Nàng lúc này khắp người đầy vết thương, máu tươi nhuộm đỏ y phục, khí tức yếu ớt nhưng vẫn nắm chặt trường kiếm, trong mắt chiến ý không hề giảm.
Khổng Cát thấy vậy liền nhanh chóng khẽ vung chiếc quạt xếp lần nữa.
Cự nhận màu xanh vỡ tan thành từng mảnh, hóa thành một luồng linh quang màu xanh lam mềm mại, từ từ nâng cơ thể Ôn phu nhân lên, nhẹ nhàng đặt nàng xuống đất.
"Đa tạ!" Ôn phu nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pham-nhan-tu-tien-chi-huyen-cot-truyen/5232124/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.