Dịch: Vong Hồn
Hắc sắc thần lôi rơi vào chỗ trống, Hàn Tri Nghĩa thừa cơ thúc giục Kim Sắc Liên Hoa, cánh sen như đao, chém về phía đạo nhân.
Đạo nhân cười lạnh một tiếng, lại lần nữa há miệng phun ra, Thanh Dương Ma Diễm hóa thành một bức tường lửa, chắn cánh sen.
Hắn thân hình lóe lên, xông thẳng tới, đoản kiếm mang theo ngân quang bay đi, trực chỉ tim Hàn Tri Nghĩa.
Hàn Tri Nghĩa tránh hiểm được một đòn, lại tế ra Thanh Đồng Cổ Thuẫn, chặn đòn thứ hai của ngân quang, trong mắt xẹt qua một tia giận dữ.
Hắn tay sờ vào túi trữ vật, dường như muốn lấy ra thứ gì đó, nhưng không biết vì sao lại do dự một chút, rồi lại không lấy ra.
Cùng lúc đó, bên kia Ôn phu nhân và lão giả chiến đấu càng lúc càng kịch liệt.
Hư ảnh phượng hoàng trong kiếm trận vỗ cánh bay cao, kiếm khí như cầu vồng, bức lão giả liên tục lùi lại.
Trong mắt lão giả xẹt qua một tia tàn nhẫn, dải lụa tím trong tay hóa thành một dải cầu vồng tím dài, quấn lấy hư ảnh phượng hoàng.
Dải cầu vồng tím như sợi dây thừng, muốn trói chặt con phượng hoàng kia, nhất thời như rồng trêu phượng.
Lão giả thừa thế thúc giục Thanh Dương Ma Diễm, Hỏa Long gầm rống, lại một lần nữa giao phong với hư ảnh phượng hoàng.
Ma diễm và kiếm khí đan xen, bộc phát ra từng trận uy áp, linh khí trong pháp trận dao động kịch liệt.
Sắc mặt Ôn phu nhân tái nhợt, khóe miệng rỉ ra một tia máu tươi, dường như đã đến bước đường cùng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pham-nhan-tu-tien-chi-huyen-cot-truyen/5232123/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.