Dịch: Vong Hồn
Khổng Cát khóe miệng khẽ nhếch, quạt xếp lại vung lên lần nữa, lần này, một luồng cuồng phong sinh ra từ hư không, tiếng gió rít gào, nhanh chóng ngưng tụ thành một cơn lốc xoáy, cao hơn mười trượng, cuốn theo những sợi tơ xanh sắc bén, quét về phía lão giả họ Khâu.
Cơn lốc xoáy đi qua, cát bay đá chạy, linh khí trong pháp trận bị khuấy động hỗn loạn.
Trong mắt lão giả họ Khâu lóe lên một tia kiêng kỵ, hai tay kết ấn, một đoàn hỏa diễm màu xanh lam bốc lên từ lòng bàn tay.
Hỏa diễm nhảy múa, hóa thành một hỏa long màu xanh lam, mang theo khí tức bạo liệt lao về phía cơn lốc xoáy.
Tuy nhiên, Khổng Cát cười lạnh một tiếng, quạt xếp liên tục vung lên, uy thế cơn lốc xoáy càng mạnh, không hề yếu thế mà đón lấy hỏa long.
Phong hỏa va chạm, hỏa long màu xanh lam chống đỡ không quá khắc trong cuồng phong, liền bị sức gió mạnh mẽ cuốn vào trung tâm cơn lốc xoáy mà xoay tròn, không thể kiểm soát hành động.
Uy thế hỏa long nhanh chóng giảm mạnh, như ngọn nến tàn trước gió.
Dao động vài hơi thở, hóa thành từng đốm lửa nhỏ, tiêu tán vô tung.
"Ha ha, mặc cho ngươi lửa cháy đồng cỏ, tự có gió lớn thổi. Ma diễm này của ngươi, trước mặt ta thì chưa đủ tầm rồi!" Khổng Cát cười lớn nói.
Chiếc quạt xếp trong tay liên tục vung lên, mấy đạo quang nhận màu xanh lam liên tiếp chém ra, dày đặc như mưa bão, bức bách lão giả họ Khâu đỡ trái hở phải.
Vài chiêu sau, lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pham-nhan-tu-tien-chi-huyen-cot-truyen/5232125/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.