Chương 27: Thình Thịch
Hứa Hạ chưa từng nghĩ mình phải tới đồn cảnh sát tận hai lần một tháng. Nhìn khuôn mặt bị thương rỉ m á u của Tịch Trạch rồi lại hồi tưởng hai mươi bốn năm cuộc đời, đây quả là một kỷ lục.
Trận chiến vừa rồi kết thúc khi cảnh sát tới. Nếu xét đến thắng thua thì bên Tịch Trạch và Lục Thượng chiếm ưu thế, dù gì đối phương cũng có năm người. Cô cũng không ngờ vì cứu Duyệt Duyệt mà Tịch Trạch lại liều lĩnh như vậy. Rõ ràng mấy ngày trước cậu còn rất ghét trẻ con.
“Hứa Hạ, Tịch Trạch, thực lòng xin lỗi, tôi lại gây phiền phức lớn thế này cho hai người.” Dư Tĩnh vừa chạy đến, liên tục xin lỗi.
Tịch Trạch lau vết m á u bên khóe miệng: “Không sao, cô đi chăm Duyệt Duyệt trước đi, chắc con bé sợ hãi lắm.”
Thấy môi cậu có một vết cắt lớn, Hứa Hạ vội lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau giúp, vừa lau, cô vừa vô thức thổi nhẹ. Cảm nhận được luồng hơi ấm, Tịch Trạch thấy ngứa ngáy, tim lại đập liên hồi. Cậu sợ cô nghe thấy, cơ thể bất giác lùi ra sau, mặt cũng ửng hồng.
Lục Thượng kế bên trông mà tức: “Chị, chị cũng giúp tôi này. Tôi cũng chảy m á u đây, tốt xấu gì cũng cho tôi tờ khăn giấy với chứ.”
Bấy giờ, Hứa Hạ mới hoàn hồn, vội rút khăn giấy ra: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi nhất thời không để ý, để tôi lau giúp cậu.”
“Khỏi, khỏi, khỏi.” Lục Thượng ấn khăn giấy lên vết thương nơi khóe mắt: “Thôi để tôi tự làm. Tôi không muốn ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-vua-tron-18-cua-toi/5222119/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.