Sáng hôm sau.
Tô Ánh Nguyệt nắm tay Trần Mộc Tây xuống lầu đã nhìn thấy Bùi Chính Thành.
Mới sáng sớm, anh đến đây để làm gì?
Bùi Chính Thành đang nói gì đó với Nam Kha, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
Tô Ánh Nguyệt hơi nhíu mày, lập tức nắm tay Trần Mộc Tây tiếp tục bước xuống lầu.
Bùi Chính Thành quay đầu qua đã thấy Tô Ánh Nguyệt xuống, đang định nói gì đó với cô, Tô Ánh Nguyệt lại lắc đầu nhìn anh, ý bảo anh khoan hãy nói.
Mặc kệ sáng sớm anh đến đây là vì việc gì, nhưng chắc chắn không thể nào là chuyện tốt được.
Trần Mộc Tây vừa thấy Bùi Chính Thành đã chạy qua chỗ anh ngay, chào: “Chú Bùi.”
Bùi Chính Thành lập tức thay vẻ mặt nghiêm nghị bằng vẻ mặt tươi cười, nói: “Con dậy sớm thật đó.”
Trần Mộc Tây nghiêm túc nói: “Con phải đi học, chú cũng dậy sớm quá.”
“Được rồi, đi ăn cơm trước đi.” Tô Ánh Nguyệt vừa lúc xen vào một câu, dẫn Trần Mộc Tây vào nhà ăn.
Sau đó cô mới quay lại tìm Nam Kha và Bùi Chính Thành.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Nói đến chuyện chính, vẻ mặt Bùi Chính Thành cũng nghiêm túc lên: “Có tin tức của Minh Tân rồi, có người nói từng nhìn thấy anh ấy ở thành phố Vân Châu.”
Trong lòng Tô Ánh Nguyệt hơi hốt hoảng.
Nhưng sau đó lại cảm thấy rất khó hiểu.
Trần Minh Tân rất cẩn thận, nếu không phải anh cố ý muốn để lộ dấu vết thì ngày hôm đó lúc ở quán cà phê Tô Ánh Nguyệt không thể nào nhìn thấy anh được.
Sau đó cô còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-than-bi/1814065/chuong-691.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.