Tô Ánh Nguyệt nghe vậy liền liếc nhìn Bùi Dục Ngôn, giọng lạnh lùng như nước đá: “Xác gì?”
“Xác của Trần Minh Tân, nếu không thì còn có ai nữa? Bây giờ cô đang cầm tiền của anh ta để yêu đương với người con trai khác, lương tâm của cô không cảm thấy bị cắn rứt à?” Bùi Dục Ngôn không biết nghĩ đến chuyện gì, vẻ mặt càng thêm độc ác: “Quả nhiên phụ nữ đều giống hệt như nhau.”
Nghe anh nói thế, lúc đầu Tô Ánh Nguyệt còn có chút tức giận, nhưng mà nghe đến khúc sau, cô liền nguôi.
Cô cần đi giải thích với một người không liên quan sao?
Đáp án đương nhiên là không cần.
Cô lạnh nhạt nói: “Nếu trong mắt của anh tôi là loại người như thế, vậy xin anh hãy cách xa tôi một chút.”
Nói xong, cô theo thói quen vén tóc lên, chỉ một động tác đơn giản mà cô làm trông lại vô cùng quyến rũ.
Bùi Dục Ngôn cảm thấy cái cô Tô Ánh Nguyệt này càng đáng ghét hơn.
“Cô!”
“Tạm biệt, anh Bùi.” Tô Ánh Nguyệt liếc mắt nhìn anh rồi quay đầu đi mất.
Bùi Dục Ngôn đứng yên ở đó, chỉ cảm thấy lửa giận trong lòng càng cháy hừng hực hơn.
Rồi vẻ mặt của anh đột nhiên cứng lại, híp mắt lại suy nghĩ.
Mấy hôm trước Tô Ánh Nguyệt vẫn còn vô cùng khẳng định rằng Trần Minh Tân còn sống, sao bây giờ đột nhiên lại thay đổi lớn đến như thế?
Thân là một người quân nhân, khả năng quan sát của anh rất mạnh, cũng vô cùng nhạy bén, lúc nãy cũng chỉ là vì anh không nghĩ được gì nhiều, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-than-bi/1814064/chuong-690.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.