- Anh đúng là tên đần nhất mà tôi từng thấy đấy Tử Kỳ. Anh có phải là Tổng giám đốc Kỳ không vậy? Một tổng giám đốc tài giỏi như anh mà còn để tôi lừa trong suốt thời gian qua, thì quả thực rất nực cười.
" Bốp "
Anh dơ thẳng tay lên tát ả, nghiến răng:
- Cô dám xỉ nhục tôi?
- Phải! Tôi dám đấy! Anh làm gì được tôi?
" Bốp-Bốp "
Anh tát ả hai cái liền khiến ả ngã nhào xuống đất. Tay ôm mặt, vênh mặt lên với anh:
- Tôi chưa lấy được gì từ anh cả, mắc mớ gì anh tát tôi?
- Vừa cô thách thức tôi đó thôi. Dám làm dám chịu.
- Anh là tên khốn!
- Tôi là tên khốn ư? Phải! Tôi là tên khốn, nhưng cô không được phép mở miệng ra nói tôi như vậy. Chỉ có Huệ Lam mà thôi! Cô có biết, cô cũng góp phần làm nên việc này?
- Việc gì?
Ả khó hiểu hỏi anh cho ra lẽ, anh từ tốn đáp:
- Cô tưởng tôi không biết ngày trước cô làm Huệ Lam sẩy thai? Cô tưởng tôi không biết cái vụ cô hất tách caffe lên người vợ tôi và tát vợ tôi ư?
- Vậy bây giờ anh làm gì được tôi? Anh giết tôi chắc?
Anh cười khẩy, nâng cằm ả lên:
- Cô chết đi rồi thì con cô và hắn ta sẽ phải làm sao đây? Tôi không nuôi hộ đâu! Tôi rất có lòng tốt với con cô đấy chứ nhỉ?
Anh đẩy mạnh ả xuống đất. Lên phòng lấy hết đồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-lay-vo-hai/1916965/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.