Đôi mắt lờ đờ và mờ dần trong tích tắc: " Có lẽ, em cũng chẳng yêu tôi nữa đâu, Huệ Lam. "
- Tử Kỳ, anh mau tỉnh dậy! Ai cho anh ngủ chứ, còn Huệ Lam. Huệ Lam sẽ ra sao đây?
Trong màn đêm tĩnh mịch xen lẫn tiếng xe cứu thương inh ỏi không hồi kết. Tiếng Thành Quân vang vọng bên tai anh dần nhỏ lại." Tôi sẽ đi ư? Huệ Lam, tôi nhớ em! "
...
Bước đi vội vã của hắn lao tới ngọn núi phía Tây như anh đã nói. Tim đập liên hồi. Liệu cô có ở đây? Trong lòng hắn, bây giờ xen lẫn hai dòng cảm xúc. Tử Kỳ mới bị tai nạn do cứu hắn. Còn cô, cô lại rời đi chẳng một lời từ biệt với anh.
- Oa... Oa... Oa...
- Nín đi con, cục cưng của mẹ. Xin con đừng khóc, làm mẹ càng thêm đau lòng. Xin con hãy ngủ ngoan, để mẹ yên tâm làm việc kiếm sống. Con nín đi con gái yêu của mẹ. Người cha con hiện đang làm gì mẹ cũng chẳng rõ. Người cha của con hiện đang ở cùng ai, mẹ cũng chẳng hay. Nín đi con, cục cưng của mẹ.
Tiếng khóc của đứa trẻ vang vọng xa xa phía căn nhà gỗ chật hẹp. Tiếng người mẹ cất tiếng hát dỗ dành con làm tim hắn xao xuyến. Đã bao ngày nay, hắn chẳng thể gặp được cô. Đã bao ngày nay hắn chẳng nghe được giọng nói của cô. Làm hắn nhớ cô quá! Da diết và tha thiết quá!
" Huệ Lam, liệu em có biết được rằng, tôi cùng Tử Kỳ tìm em khắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-lay-vo-hai/1916964/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.