" Tử Kỳ, em về bên anh đây! "
" Làm ơn, đừng làm em sợ. Anh đừng ngủ mãi như thế mà! Mở mắt ra nhìn em đi, Tử Kỳ "
Cô khóc trong đau đớn, cô cầu xin thượng đế phù hộ cho anh, cầu xin thần chết buông tha cho anh lần này.
Cô đau xót nhìn anh nhợt nhạt, biến sắc, tim nhói lên từng đợt khi thấy anh nằm trên giường bệnh không biết ngày nào tỉnh dậy. Giá như, cô có thể thay thế anh, thay anh đối mặt với tử thần. Giá như cô có thể thay thế anh, thay anh nằm trên giường bệnh lạnh lẽo ấy. Cô đau đớn tột cùng!
- Tử Kỳ, anh có muốn trở về cùng với em không? Anh muốn gặp con gái chúng ta hay không?
"..."
- Em đã bàn với Thành Quân rồi, em quyết định đưa anh về nước!
"..."
- Chúng ta sẽ cùng chung sống với nhau, em sẽ chăm sóc anh mà, vậy nên anh cố gắng dưỡng bệnh anh nhé!
Bao câu nói của cô tự an ủi mình khiến người người đau xót thay cô. Khiến bao người cảm thông cho cô. Một cô gái trẻ đẹp tự trấn an mình bên giường bệnh của người chồng. Thật khổ tâm biết nhường nào!
- Chúng ta về nước nhé!
" Tại Thượng Hải "
- Thành Quân, cảm ơn anh thời gian qua chăm sóc cho Tử Nguyệt.
- Không sao đâu! Em định cứ vậy chăm sóc Tử Kỳ?
- Vâng, anh giúp tôi cùng điều hành công ty chồng tôi một thời gian nhé!
...
Anh vẫn nằm ấy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-lay-vo-hai/1916963/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.