- Tao mà không thể lấy được của cải của mày ư, Tử Kỳ?
Ả cầm tay anh ấn dấu đỏ vào tờ đơn chuyển nhược tài sản, nhếch mép khẽ cười:
- Từ giờ, công ty này là của tao. Mày và con Huệ Lam ra đường mà sống đi nhé! Chào!
"..."
Ả vừa định rời đi thì cô và hắn đúng lúc bước vào. Ba cặp mắt chạm nhau không chớp mắt. Cô cau mày khó chịu nhìn ả:
- Cô tới đây để làm gì? Định giết chồng tôi một lần nữa?
- Giết? Một lần nữa? Cô cứ đùa.
- Cũng may gặp cô ở đây, phiền cô đi cùng tôi tới đây một lát.
- Đi đâu? Con tôi đang đợi ở nhà, tôi cần về nhà.
Cảnh sát đột ngột bước vào, đứng chắn trước mặt ả. Cô nhanh tay giựt phăng tờ giấy trên tay cô ta rồi cười nhẹ:
- Cô thật láo xược. Chồng tôi đang hôn mê mà cô dám gây khó dễ anh ấy. Cô chán sống rồi à?
- Huệ Lam à, cô đang nói cái gì vậy? Đây là tờ đơn chuyển nhượng tài sản mà anh ta đã kí vào năm ngoái, lúc đấy cô đâu ở cùng bọn tôi.
- Ha! Liệu có phải là Tử Kì chuyển toàn bộ tài sản cho đứa trẻ hay là cô thuê người đâm anh ấy rồi nhân cơ hội Tử Kì hôn mê, định cướp tài sản?
Anh cảnh sát xen ngang:
- Mời cô Vy Vy đi theo chúng tôi về đồn lấy lời khai.
- Lời khai? Tôi đã làm gì mà bắt tôi về đồn chứ? Các người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-lay-vo-hai/1916962/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.