- Huệ Lam, anh có mua cho em thứ này hay lắm nè!
- Huệ Lam!
- Huệ Lam! Em đâu rồi?
Thành Quân cầm chậu hoa nhài mà cô ưa thích vào nhà. Một căn nhà lạnh lẽo và lạ lẫm. Cô đi đâu?
" Có lẽ, Huệ Lam đi mua sắm chưa về " Hắn tự trấn an mình.
Đứa trẻ đâu? Không một người mẹ nào lại đi đem đứa trẻ ra ngoài cả!
Hắn đi thêm vài bước nữa, khuôn mặt vui vẻ bỗng sụ xuống, đượm buồn và tràn đầy lo lắng. Anh cầm lá thư mà tay run run. Anh đọc lá thư cô để lại mà khẽ chau mày sợ sệt. Cô bỏ đi ư? Tại sao?
Thành Quân tức giận, mặt đen lại, phóng xe thật nhanh đến nhà anh hỏi thăm tình hình. Lúc này đã sập tối, may mắn thay, anh đang ở nhà.
- Tử Kỳ, anh mở cửa cho tôi!
Hắn đập cửa mạnh mẽ, kêu gào:
- Anh mau ra mở cửa cho tôi!
- Thành Quân, cơn gió nào mang anh tới đây vậy? Chồng tôi hiện đang dùng bữa. Anh có gì cần nói à?
Hắn đẩy mạnh ả ra sau, hồng hộc chạy vào, vội vã tóm lấy cổ áo anh, quát:
- Anh dấu cô ấy ở đâu rồi? Anh lại định làm gì cô ấy nữa đây?
- Cô ấy? Huệ Lam à?
- Không cô ấy thì ai. Nói mau!
- Tôi không biết! Huệ Lam đi đâu rồi ư?
- Anh đừng giả ngây!
Hắn hung hăng đấm anh một cái làm anh ngã nhào xuống đất, đổ xô bàn ăn, bát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-lay-vo-hai/1916967/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.