Phạn Phạn có tên rồi.
Tề Trừng cảm thấy mình đúng là một tiểu thiên tài, vậy mà lại có thể nghĩ ra cái tên nghe đồng âm như vậy, cậu hưng phấn muốn xuống nhà nói cho chú Quyền nghe, nhưng lại cảm thấy bây giờ quá muộn rồi, chú Quyền đã nghỉ ngơi, thế là không thể làm gì khác hơn là nén lại tâm trạng nhảy nhót của mình, chui vào ổ chăn.
"Ông xã, bây giờ em cảm thấy em có hơi ưu tú rồi đó." Đắc ý kiêu ngạo.
Bạch Tông Ân đắp kín chăn cho con trai, sau đó di chuyển xe lăn đến bên giường. Thiếu niên kéo chăn kín đến cằm, lộ ra mặt tròn trắng nõn, sau khi sinh Phạn Phạn xong, cậu mập hơn một chút, anh cảm thấy như vậy rất vừa vặn.
Tròn tròn, thịt thịt, nhìn giống như bạn nhỏ hơn cả lúc trước. Bây giờ hai mắt cậu to tròn, kiêu ngạo nhìn anh, hệt như đang chờ được khen, không khác mấy bạn nhỏ là bao.
"Đúng là rất ưu tú." Bạch Tông Ân nói.
Tề Trừng lập tức vui vẻ, tiếp tục hỏi: "Là ưu tú một trăm triệu trăm triệu, hay là một chút chút."
"Cục cưng cảm thấy thế nào?"
"Vậy em sẽ nói khoác không biết ngượng luôn, em cảm thấy rất nhiều trăm triệu."
Chồng chồng hai người ở đây nói xàm tới lui, cũng không ai cảm thấy nhàm chán ấu trĩ cả. Cuộc sống chính là bình thản tầm thường như vậy đấy, nhưng phải xem người sống chung với mình là ai, từ đó cảm thấy những điều nhỏ nhặt hằng ngày, những câu chuyện không đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-doi-bung-doi-bung-com-com/2421995/chuong-86.html