Phạn Phạn rất thích anh trai chó ngốc của mình.
Buổi trưa ấy không ngủ đủ, nhóc con uống sữa xong chưa được bao lâu đã bắt đầu gật gù. Bạch Tông Ân ôm Phạn Phạn, Tề Trừng ôm chó ngốc lên phòng trẻ em. Phạn Phạn vừa được đặt xuống giường là bắt đầu rầm rì hừ hừ không thoải mái, Tề Trừng yên lặng gõ đầu chó ngốc, âm thanh điện tử của chó ngốc liền lặp đi lặp lại bài hát tớ có một người ba tốt.
Phạn Phạn lập tức ngủ ngon.
Tề Trừng:...
Không lộn xộn là được rồi.
Chó ngốc của bọn họ vẫn rất có mị lực.
Trong phòng em bé có máy giám sát, được lắp ở bên cạnh giường, Phạn Phạn tỉnh lại vươn mình rầm rì là máy lập tức báo đến điện thoại di động của người lớn ngay. Chủ yếu là bây giờ Phạn Phạn chỉ có thể vươn mình nên sẽ không leo lên được, sau này biết leo trèo rồi thì phải cẩn thận chú ý hơn.
Bây giờ lắp cái này vẫn còn rất tốt.
"Tiểu Trừng, cái này để ở đâu?" Dì Trịnh mở hộp, hỏi về cái xe đạp màu đen kia.
Tưởng Chấp một mặt "đương nhiên là để trong phòng ngủ của Phạn Phạn rồi", Tề Trừng nhanh hơn một bước nói: "Đặt ở phòng trò chơi đi ạ.", sau đó quay sang giải thích với Husky: "Sau này, phần lớn thời gian Phạn Phạn đều sẽ ở phòng trò chơi, về sau sẽ tập đạp xe, không cần phải chạy tới chạy lui lấy, trực tiếp ở đó chơi luôn."
"Cố mà làm thì vẫn được mà."
Đúng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-doi-bung-doi-bung-com-com/2421997/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.