"Lăng Lạc An..." Nguy Đồng hét lên trong sự vùng vẫy. Đối phương đột nhiên buông cô ra, sau đó lập tức dùng hai tay giữ chặt khuôn mặt cô, trao cho cô nụ hôn mãnh liệt. Chiếc lưỡi còn vương mùi khói thuốc xâm nhập vào trong miệng cô, nụ hôn khiến cô như ngạt thở, sau cùng thậm chí còn cắn vào môi cô một cái.
Nguy Đồng vùng vẫy một hồi mới đẩy được anh ra, tên chết tiệt này bỗng khỏe như vậy từ khi nào không biết?…
"Lăng Lạc An! Bệnh cầm thú của anh lại phát tác rồi phải không? Tại sao lúc nào cũng như vậy, em gái anh còn đang nhìn kia kìa..."
Cô còn chưa nói hết câu, thì hàm dưới đã bị anh giữ chặt, đôi mắt đào hoa đầy mê hoặc thường ngày đột nhiên tỏa ra cái nhìn thật lạnh lùng, nghiêm nghị, "Hãy nhớ, em là của anh! Là người phụ nữ của Lăng Lạc An này!"
Sau đó Nguy Đồng đã nghĩ ra, vào những đêm trăng tròn, là lúc người sói biến hình, chuyện tương tự như vậy cô phải làm quen dần thì hơn...
Bữa cơm này thật sự không ra làm sao.
Trước bữa cơm Nguy Đồng bị quấy rối, bên cạnh còn có một người ngồi xem kịch hay. Sau đó đang ăn dở đứng lên vào nhà vệ sinh, cô lại gặp phải kẻ "sờ ngực" mình trong đó!
Nguy Đồng giật mình nhìn vào tấm gương trước mặt, ở đó hiện lên gương mặt không chút biểu cảm của cô gái đang sờ ngực cô từ phía sau.
Nguy Đồng sững người...
Cô ta đang làm gì vậy?
Lăng Tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/2289932/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.