Sau nhiều suy nghĩ, Nguy Đồng cuối cùng cũng rút ra được kết luận, Lăng Thái quả thực rất đáng sợ.
Anh rất sâu sắc, rất cơ trí, rất ung dung nhưng cũng rất thành thục, trước mặt anh, cô như một cô gái nhỏ ngốc nghếch, hoàn toàn không có bất kỳ sức uy hiếp nào. Đến quả đấm của cô cũng giống như thứ đạo cụ không lý trí mà thanh niên trẻ thường ỷ vào.
Qua hai giờ đi xe, cuối cùng Nguy Đồng cũng nghĩ thông suốt: người đàn ông như vậy, có thể tránh thì tránh, tuyệt đối không thể giao đấu chính diện, nếu không ngay cả chết như thế nào cũng sẽ không thể biết được.
Chuyện năm đó dù sao đã qua rồi, hãy dứt khoát để nó vĩnh viễn qua đi, anh không nhắc đến, cô cũng không nhắc đến, cứ như vậy mà quên đi thì tốt.
Cô làm theo lời anh dặn, trực tiếp đưa anh trở về "Thanh Phong Vọng Sơn".
"Cô lái xe về, ngày mai đúng giờ tới đón tôi, mấy ngày nay cô tạm thời làm lái xe."
"Lăng tổng, chiếc xe xa hoa như vậy, tôi sợ đỗ ở chỗ tôi sẽ bị người ta đập." Ngữ điệu Nguy Đồng lành lạnh.
Tầm nhìn của Lăng Thái dừng ở phía cô một lúc, sau đó nhẹ nhàng cười nhạt, "Vậy, xe đỗ ở đây, cô cũng ở lại đây, thế nào?"
"Anh có ý gì!" Con người nóng nảy rốt cuộc nhịn không được, lại xù lông lên.
"Cô thấy tôi có ý gì?" Anh tháo dây an toàn ra, cúi người tới gần cô. Hơi thở nam tính ào tới, đôi môi mỏng gần ngay trước mắt, Nguy Đồng luống cuống, dính chặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/67094/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.