Ngón tay Lăng Lạc An rất điêu luyện, uyển chuyển linh hoạt như rắn, nhưng không thám hiểm vào bên trong, chỉ di chuyển bên ngoài chiếc áo ngủ mỏng.
Nhiệt độ cơ thể tăng dần khiến mùi nước hoa trên người anh trở nên quyến rũ vô cùng, môi anh trượt trên cổ cô, một chút cắn nhẹ, kích thích khiến cô bất giác run rẩy.
Động tĩnh nhỏ ấy tự nhiên không giấu được anh, thân thể anh càng dính chặt lên, ép chặt cô vào lòng, ánh mắt đầy phong tình, còn cả sự ham muốn đang dần dâng trào, "Nguy Nguy, đừng lo lắng, anh chỉ muốn cảm giác có được em, cứ thả lỏng..."
Thả lỏng con khỉ! Tình huống này cô sao có thể thả lỏng được! Chính lúc này, cô lại nghĩ tới Lăng Thái. Nghĩ đến lúc ở bệnh viện, anh thản nhiên nhìn cô, ánh mắt tối sầm cộng thêm ngữ điệu lạnh nhạt nói, "Cô biết rồi?"
Còn cả cảnh tượng mơ hồ buổi tối năm năm trước. Theo cách nói của Trần Úc, người chủ động bắt chuyện là cô, như vậy rốt cuộc là anh đổ trước cô, hay là cô đổ trước anh?
...
Bàn tay trên người bắt đầu cởi cúc áo ngủ của cô, cô nhanh chóng giữ chặt bàn tay đó, "Lăng Lạc An, hôm nay bỏ đi, anh về phòng của mình, có được không?" Không phải cô bảo thủ, mà là chưa tiêu hóa được chuyện kia.
Chú và cháu?... Mỗi lần nghĩ tới quan hệ của hai bọn họ, cô lại cảm thấy khó chịu.
"Sao vậy, không muốn?" Lăng Lạc An nhíu mày, ánh mắt chăm chú nhìn cô thăm dò và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/2289927/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.