Hồi ức tiếp tục từ năm 2013.
Mấy tháng sau kỳ thực tập, tôi nghe theo đề nghị của Tiêu Kính chuẩn bị luận văn, sóng gió từng trải với Trần Nhiên trở thành một chấm nhỏ trong trí nhớ, chờ đến ngày được nhắc lại.
Giờ thì mọi người biết ngày hôm đó sẽ đến như thế nào rồi đấy, tôi thấy bản tin của Trần Nhiên ra sao, quyết định trở lại chuyên ngành thế nào.
Năng lực con người rất hạn chế, có được bao nhiêu chuyện muốn làm và có thể làm tốt trong cuộc đời này? Nên tôi rất vui vì sau khi đi vòng một đoạn đường, tôi vẫn đã tìm lại được cái gọi là lý tưởng ở tuổi 30.
Tất nhiên, đường vòng chỉ ám chỉ sự nghiệp mà thôi. Đối với tôi và Lý Miễn, đó lại là những năm tháng vô cùng quý giá và quan trọng.
-
Tết nguyên đán năm 2013, gia đình chị họ lặn lội từ phía Nam ra ăn Tết, người đông náo nhiệt làm sao. Ngày mồng năm, Lý Miễn về quê sớm, xách theo quà cáp tới cửa, đúng dịp gặp mặt mọi người.
Anh ngồi trên sô pha trò chuyện cùng cả nhà, làm ra vẻ chín chắn trưởng thành, cằm ngước lên, nén giọng nói chuyện, thỉnh thoảng lại nở nụ cười xấu hổ, cứ như biến thành người khác vậy.
Hai bàn tay đan siết vào nhau, ánh mắt căng thẳng. Tôi chưa thấy anh như vậy bao giờ, cảm giác vừa mới mẻ lại đáng yêu, thế là hứng thú đứng dựa bên cạnh quan sát.
Tới lúc nói đến chuyện phụ huynh trong nhà, trông Lý Miễn có vẻ căng thẳng, tôi vội vàng giải vây: "À phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092742/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.